You are viewing elly_angek

Elly
13 November 2013 @ 11:11 pm
Có phải em đã bị affect bởi cái gọi là winter blue hơi sớm không?

Tại sao giờ em thấy mất niềm tin vào cuộc sống quá vậy? Rốt cục thì em còn sống để làm cái gì vậy?

Hôm nay lúc thầy giáo hỏi em nghĩ ba mẹ em có thương em không, em còn ngần ngại giơ tay... Không phải em không biết là ba mẹ em thương em, chỉ là em không chắc ba mẹ thương em ngần nào... thương em ngần nào mà còn chẳng thèm nghe em nói?

Em cũng là người và em cũng có nhu cầu nhiều hơn là chỉ ăn , uống , ngủ và chơi.
Cứ mỗi lần em định mở mồm ra nói cái gì thì mọi lời nói cứ nghẹn ở họng vì em biết là mẹ em sẽ gạt đi thôi.. dù em biết mẹ thương em theo cách riêng của mẹ, kiểu old-fashion.

Ừ thì chắc là do em sống từ bé đã bị mất cảm giác an toàn, đi ngủ chẳng bao giờ nằm thẳng tưng mà toàn co rúm vào tự ôm lấy mình, nên chuyện bé em xé ra to. Chắc là thế. Vì dù không có mục đích sống, không có động lực sống, em vẫn sống đến bây giờ. Chẳng ai để tâm đêm em có mơ ác mộng không, ban ngày em gặp đứa nào bắt nạt, em gặp chuyện gì buồn, em khóc vì ai, em khóc vì cái gì,tại sao em ốm, không ai quan tâm đâu , nhưng mà em vẫn cứ thế lớn lên.

Nói chung cuộc đời của em chỉ là một cái đường dài thẳng tắp, mẹ em bảo sao thì em làm thế, em định lên tiếng thì mọi người sẽ coi em như một đứa vô ơn. Rằng thì vì em đi một con đường khác chút xíu so với cả dòng họ, nên mọi người coi em như một đứa thất bại, coi em như nỗi ô nhục của gia đình. Kiểu thế. Và em cứ cười thế thôi, vì ai cho em khóc, ai nhìn em khóc? Em khóc rồi ai thương em ?

Em cũng chịu thôi, vì thực ra đúng là em là đứa thất bại, không giỏi giang gì và học hành dốt.

À thì nói chung nhà em ngoài má em còn thương em tí đỉnh, thì mọi người trong nhà bị bó chặt với em bởi cái gọi là "family bond" , muốn dứt ra cũng khó, mà kéo nhau vào càng khó hơn. Cái sợt dây lỏng lẻo đã nhão toét ra đấy, giữ thì chẳng được, bỏ thì không dám. Đành phải cùng cầm lấy cái dây người kéo người dật cho có, còn không thì buộc vào cột trưng lên cho đẹp.

Em chán, em thấy nhà người ta thương nhau, ba mẹ nghe tâm sự của con gái rồi advice cho con cái em thấy ghen tị quá. Nói ra thì sợ bị coi là được voi đòi tiên, sao không nhìn những bạn không ba không mẹ hay những bạn có ba có mẹ mà xuốt ngày đi làm không quan tâm đến bạn ấy kia kìa. Mỗi nhà mỗi cảnh so sánh thế nào được? Nhà em giàu em muốn ăn cá chứ sao bắt em ăn sắn thay cơm giống nhà kia nghèo ?

Nói chung dạo này em mắc bệnh trầm cảm ngủ nhiều. Em ngủ để trốn tránh hiện thực rằng nhà em bây giờ chả khác gì cái nhà tù, nhìn thấy nhau chả khác gì tù nhân đấu mắt đấu mồm em mệt lắm. Gia đình thì như quản ngục thi thoảng lại nói bóng nói gió cạnh khoáy nhau để khiến nhau khó chịu. Vậy thì gia đình để làm cái gì?

Ưm.... Em có nên nhảy từ trên tầng 3 xuống không? thế là xong hết, khỏi lo nghĩ. Nhỉ?

Bây giờ em sẽ đi ngủ. Vì em buồn ngủ lắm rồi và vì em không biết phải nói gì với đời nữa.

"Life and all, it's so hard, isn't it?"
Photo: [winter blue or so called emo girl diary]Có phải em đã bị affect bởi cái gọi là winter blue hơi sớm không?Tại sao giờ em thấy mất niềm tin vào cuộc sống quá vậy? Rốt cục thì em còn sống để làm cái gì vậy? Hôm nay lúc thầy giáo hỏi em nghĩ ba mẹ em có thương em không, em còn ngần ngại giơ tay... Không phải em không biết là ba mẹ em thương em, chỉ là em không chắc ba mẹ thương em ngần nào... thương em ngần nào mà còn chẳng thèm nghe em nói?Em cũng là người và em cũng có nhu cầu nhiều hơn là chỉ ăn , uống , ngủ và chơi.Cứ mỗi lần em định mở mồm ra nói cái gì thì mọi lời nói cứ nghẹn ở họng vì em biết là mẹ em sẽ gạt đi thôi.. dù em biết mẹ thương em theo cách riêng của mẹ, kiểu old-fashion.Ừ thì chắc là do em sống từ bé đã bị mất cảm giác an toàn, đi ngủ chẳng bao giờ nằm thẳng tưng mà toàn co rúm vào tự ôm lấy mình, nên chuyện bé em xé ra to. Chắc là thế. Vì dù không có mục đích sống, không có động lực sống, em vẫn sống đến bây giờ. Chẳng ai để tâm đêm em có mơ ác mộng không, ban ngày em gặp đứa nào bắt nạt, em gặp chuyện gì buồn, em khóc vì ai, em khóc vì cái gì,tại sao em ốm, không ai quan tâm đâu , nhưng mà em vẫn cứ thế lớn lên.Nói chung cuộc đời của em chỉ là một cái đường dài thẳng tắp, mẹ em bảo sao thì em làm thế, em định lên tiếng thì mọi người sẽ coi em như một đứa vô ơn. Rằng thì vì em đi một con đường khác chút xíu so với cả dòng họ, nên mọi người coi em như một đứa thất bại, coi em như nỗi ô nhục của gia đình. Kiểu thế. Và em cứ cười thế thôi, vì ai cho em khóc, ai nhìn em khóc? Em khóc rồi ai thương em ?Em cũng chịu thôi, vì thực ra đúng là em là đứa thất bại, không giỏi giang gì và học hành dốt. À thì nói chung nhà em ngoài má em còn thương em tí đỉnh, thì mọi người trong nhà bị bó chặt với em bởi cái gọi là "family bond" , muốn dứt ra cũng khó, mà kéo nhau vào càng khó hơn. Cái sợt dây lỏng lẻo đã nhão toét ra đấy, giữ thì chẳng được, bỏ thì không dám. Đành phải cùng cầm lấy cái dây người kéo người dật cho có, còn không thì buộc vào cột trưng lên cho đẹp.Em chán, em thấy nhà người ta thương nhau, ba mẹ nghe tâm sự của con gái rồi advice cho con cái em thấy ghen tị quá. Nói ra thì sợ bị coi là được voi đòi tiên, sao không nhìn những bạn không ba không mẹ hay những bạn có ba có mẹ mà xuốt ngày đi làm không quan tâm đến bạn ấy kia kìa. Mỗi nhà mỗi cảnh so sánh thế nào được? Nhà em giàu em muốn ăn cá chứ sao bắt em ăn sắn thay cơm giống nhà kia nghèo ?Nói chung dạo này em mắc bệnh trầm cảm ngủ nhiều. Em ngủ để trốn tránh hiện thực rằng nhà em bây giờ chả khác gì cái nhà tù, nhìn thấy nhau chả khác gì tù nhân đấu mắt đấu mồm em mệt lắm. Gia đình thì như quản ngục thi thoảng lại nói bóng nói gió cạnh khoáy nhau để khiến nhau khó chịu. Vậy thì gia đình để làm cái gì?Ưm.... Em có nên nhảy từ trên tầng 3 xuống không? thế là xong hết, khỏi lo nghĩ. Nhỉ?Bây giờ em sẽ đi ngủ. Vì em buồn ngủ lắm rồi và vì em không biết phải nói gì với đời nữa. "Life and all, it's so hard, isn't it?"
 
 
Elly
08 April 2010 @ 01:06 pm
Quyết định từ giờ sẽ dùng Livejournal làm nhà.Ngoài cái facebook ra thì sẽ tâm sự ở đây:) Cũng khá là tiện nghi,chỉnh sửa cũng khá đã tay.Phải vận động các bạn vào đây với mình thôi:) Thay thế cho em 360Yahoo,mình đã dùng 360plus nhưng thấy hơi đơ đơ.Dùng Opera thì mãi không đăng nhập được nên ức chế,vào đây sống cho nó sôm~

Tuy vậy vẫn cố giữ cái 360 plus vì trong đấy có nhiều tâm sự:)


Ừh,ảnh mới nghịch ra~~~
 
 
Elly
14 August 2009 @ 07:48 am
MaZe  
http://1.bp.blogspot.com/_BcZXvP3yK_c/R9t-rDBzW0I/AAAAAAAABYk/VR6nXGYa4CA/s400/a64c27512734509f8d5430d6_mylujulie_soompi.jpg





What is freedom?


Tự do là gì ?





What is right?


Chân lý là gì ?


 

After dreaming a strange dream


Sau giấc mơ xa xăm




A shadow is wandering

Lạc mình nơi bóng tối





It seems as if I can see it

Tưởng rằng tôi có thể nhìn thấy




But I can’t see anything

Nhưng thật ra , tôi chẳng nhìn thấy gì cả





It’s a virtual image.

Đó chỉ là ảo tưởng .



I’m falling behind with the busy daily life.

Tôi bị cuốn vào những ngày cuồng vội .




In miserably distorted time base.

Trong dòng xoáy thời gian méo mó .




Let’s go to the place where the lights and hope are overflowing


Đến nơi mà ánh sáng và hy vọng dâng tràn .




Across the strong wind

Vượt qua cuồng phong




Keep on following the once broken dream


Tiếp tục lấp đầy cơn mơ vụn vỡ .




Keep running on the road that I believe to be the right one

Tiếp tục chạy trên con đường chân lý mà tôi tin tưởng .




Oh to live more like me *myself*

Oh , sống như chính bản chất tôi .




As carrying the burdern of crime and punishment on my back

Như mang trên lưng mình gánh nặng của tội ác và trừng phạt .




My spirit is drained

Linh hồn tôi cạn kiệt .



The rain is pouring down on me drenching me

Những cơn mưa thấm đẫm chính tôi




Like the hateful fate would be washed away

Như sự căm hận tất yếu mà chính tôi phải gột rửa




I wander about in entangled maze alone.

Chỉ mình tôi lang thang nơi mê cung lạc lối .




Trying to find a place where you can reach


Cố tìm kiếm nơi mà người có thể chạm đến




Flying high, holding the passion that your instincts remember


Bay cao lên , giữ lại đam mê từ trong bản năng ký ức




So you can touch the sky

Để rồi chạm vào bầu trời




Harden by treading down the wall of falsehood

Đạp nát bức tường dối trá để có thể trở nên cứng rắn hơn





To find the unknown world

Tìm ra một thế giới vô danh




I’m not afraid or anything

Tôi không lo sợ bất kì điều gì




Oh I am crying out after my heart

Oh , tôi đang khóc đằng sau con tim mình




Oh more like me


Oh , nhiều hơn như chính tôi






Let’s go to the place where the lights and hope are overflowing

Đến nơi mà ánh sáng và hy vọng dâng tràn .




Across the strong wind

Vượt qua cuồng phong



Keep on following the once broken dream

Tiếp tục lấp đầy cơn mơ vụn vỡ .




Keep running on the road that I believe to be the right one

Tiếp tục chạy trên con đường chân lý mà tôi tin tưởng .



Oh to live more like me

Oh , hãy sống thêm như chính tôi .



Keep running